16/01/2019

36 giờ lỡ chuyến ở sân bay Moroco

Cú nhầm lẫn tai hại

Tớ, 19 tuổi, được mời tham dự Hội nghị Xây dựng hoà bình và phát triển xã hội tại Morocco cùng 100 bạn trẻ trên toàn thế giới. 11 ngày của hội nghị trôi qua tốt đẹp. Cho đến ngày về… 

Hội nghị Xây dựng hoà bình và phát triển xã hội tại Morocco "suýt" thì hoàn hảo 

Sau khi gửi hành lý, tớ nhận thẻ lên máy bay (boarding pass). Thông thường, trên tấm thẻ này sẽ in giờ mở cổng lên máy bay (boarding time), và cửa này sẽ đóng 15 phút trước giờ cất cánh. Thế nhưng, oái oăm thay, tớ lại hiểu giờ cất cánh (departure time) là giờ mở cổng cho lên máy bay

Với suy nghĩ đó, tớ thong dong ra ngoài ngồi đọc sách thay vì đi thẳng vào khu vực hải quan. Sau khi nhìn đồng hồ, tớ thư thả đi đến khu vực hải quan và tá hoả khi thấy một hàng dài người đang đứng đợi làm thủ tục. Tớ vẫn nghĩ giờ cất cánh là giờ mở cổng nên kiên nhẫn đứng đợi. Chỉ khi đưa vé hỏi một người xếp hàng sau, chị ấy mới hốt hoảng nói tớ sẽ trễ chuyến bay mất! Chị ấy kêu tớ chạy lên hàng đầu và yêu cầu được làm thủ tục ngay lập tức nhưng thủ tục hải quan ở đây vô cùng chậm và phức tạp. Họ bắt tớ phải điền một tờ giấy khai rất tốn thời gian, sau đó chậm rãi kiểm tra lại. Khi qua được cửa hải quan, tớ chạy như điên tìm cổng lên máy bay. Và khi đặt chân đến đó thì… tớ đã muộn 5 phút và họ không thể cho tớ lên chuyến bay đó được nữa. 

Khi khó khăn nhất hãy nhớ về gia đình

Tớ nghe thông báo mà như sét đánh ngang tai, chân tay rã rời. Tớ bật khóc và van xin được giúp đỡ. Họ kêu tớ ra ngoài, đến văn phòng bán vé nhờ đổi lại vé rồi mọi chuyện sẽ ổn. 

Đa số nhân viên phòng vé không nói được tiếng Anh mà chỉ nói tiếng Pháp. Sau khi nghe tớ giải thích, một chị nhân viên rất thân thiện vỗ về tớ và giải thích rằng để đổi vé, tớ phải đến văn phòng chính của hãng tại một thành phố khác cách sân bay 1 tiếng đồng hồ đi tàu lửa. Chị chỉ cho tớ cách bắt tàu lửa, giá taxi để đến được đó. Mặc dù vô cùng hoang mang và lo sợ, tớ buộc phải đi ngay trước khi trời tối. 

Tớ ngay lập tức bắt tàu lửa đến thành phố đó. Một điều dở khóc dở cười khác là tài xế taxi không đồng ý chở vì cho rằng tớ là người Trung Quốc. Rồi thì cũng ổn khi tớ trình hộ chiếu, chứng minh mình là người Việt Nam. Đến văn phòng vé, trong lúc ngồi chờ đến lượt mình, tớ không ngừng cầu nguyện mọi chuyện sẽ ổn. 

Thế nhưng, lại một lần nữa, ông trời muốn thử thách sự kiên cường của tớ. Hãng bay chỉ có thể cho tớ lên chuyến bay vào 7 ngày sau với mức phạt gần 4,5 triệu đồng. Thế nhưng, visa của tớ chỉ còn 2 ngày và việc gia hạn visa ở Morocco là điều vô cùng phức tạp, chưa kể sẽ tốn rất nhiều chi phí ăn ở đi lại. 

Đầu óc tớ rối bời và chân tay run lẩy bẩy. Tớ hiểu rằng mình phải liên lạc với gia đình và kể mọi chuyện. Tớ vào một quán cà phê có wifi và gọi về nhà. Lúc đó đang là nửa đêm ở Việt Nam, vừa nghe tiếng chị và mẹ “a lô” một cái, tớ khóc nức nở qua điện thoại và xin lỗi bố mẹ không ngừng. Tớ gào lên những lời tiêu cực và ngu xuẩn nhất rằng nếu con không thể trở về thì sao, con mệt và sợ lắm… 

Chị tớ bình tĩnh cùng tớ phân tích tình hình. Tớ gắng gượng hít một hơi thật sâu để lấy lại sự tỉnh táo. Sau khi bàn bạc với gia đình, tớ quyết định sẽ mua vé máy bay về trước khi hết visa và việc cần làm đầu tiên là nhanh chóng bắt chuyến xe lửa cuối cùng về sân bay, vì không an toàn chút nào khi lang thang giữa một thành phố châu Phi xa lạ vào ban đêm. 

Mai là một ngày mới

Càng về tối, gió càng lạnh. May mắn thay, tớ đi tàu trở về sân bay an toàn. Thế nhưng, sân bay cũ kỹ này không có wifi, tức là tớ không thể liên lạc với gia đình và mua vé trước khi visa hết hạn. Nhìn gương mặt sưng húp vì khóc của tớ, một ông chủ quán cà phê gần đó đã cho tớ dùng wifi miễn phí. 

Tớ cùng chị túc trực trên mạng nguyên đêm để tìm mua vé khác nhưng tài khoản ngân hàng không đủ tiền, đành phải chờ đến sáng ở Việt Nam. Chị khuyên tớ chợp mắt một lát. Tớ nằm trên sàn nhà lạnh băng của sân bay, chẳng thể nào mà nhắm mắt nổi. Cả ngày hôm đó, tớ không bỏ gì vào bụng ngoại trừ chai nước suối. 

Sáng hôm sau, tớ chạy như bay đến các phòng vé trong sân bay nhưng họ chưa mở cửa. Không muốn tốn thêm thời gian chờ đợi nên tớ quyết định mua vé trực tuyến. Sau khi mua vé xong, vẫn có cảm giác không yên tâm, tớ chạy đến phòng vé nhờ xác minh thì họ bảo tấm vé đó không hợp lệ mặc dù tài khoản ngân hàng đã bị trừ tiền. 

Chỉ còn 24 giờ nữa là visa hết hạn. Tớ chạy đến gặp chị nhân viên ngày hôm qua và nhờ gọi điện thoại quốc tế. Tớ gọi đến trụ sở bên Mỹ của trang web bán vé để hỏi tại sao vé không hợp lệ. Sau khi kiểm tra lại, họ bảo tớ phải mua một vé khác vì bên hãng bay huỷ tấm vé đó rồi. Tớ năn nỉ họ trả lời các email của tớ ngay lập tức vì tớ cần mua vé máy bay trước khi hết hạn visa. Rất may là họ thật sự đã làm vậy và túc trực cùng tớ cho đến lúc tớ mua được tấm vé thành công. 

36 giờ lỡ chuyến ở Moroco là một trong những trải nghiệm "đắt giá" cho tuổi thanh xuân của tớ !

Đêm thứ hai ngủ ở sân bay có nhẹ nhàng đi một ít nhưng tâm trạng vẫn còn đầy bất an. Hôm sau, khi check in, tớ đinh ninh nghĩ rằng hành lý của mình đã thất lạc đâu đó ở sân bay Việt Nam cùng với chuyến bay cũ. Thế nhưng thật may mắn, khi hỏi chuyện một anh tiếp viên hàng không thì được biết rằng hành khách không lên máy bay thì hành lý sẽ được gửi trả lại tại ngay sân bay đó. Lại một lần nữa, tớ chạy như điên đến chỗ giữ hành lý thất lạc và tim đập bình bịch đợi họ kiếm hành lý cho mình. Cảm giác hãi hùng trễ chuyến bay lại trở về. May mắn mỉm cười, tớ đã kiếm lại được hành lý trọn vẹn. Ngay cả khi đã ngồi lên chuyến bay, tớ vẫn còn y nguyên cảm giác sợ sệt không biết đây là thật hay mơ. 

Trong hai đêm đó, tớ cũng vô tình gặp một cô bé da màu cũng bị lỡ chuyến. Hai chị em ngồi trò chuyện thâu đêm về việc học, về ước mơ, về những người bạn và đặc biệt cả hai cùng nhận ra, trong những giây phút cô đơn nhất, gia đình chính là chỗ dựa vững chắc trên tất cả. Khi tớ đặt chân về lại Sài Gòn, nhìn thấy ba mẹ và chị, tớ bật khóc như trút hết bao gánh nặng. 

Chuyến bay đầu tiên trong đời đã kết thúc bằng những bài học xương máu mà tớ mãi mãi không bao giờ quên được, thế nhưng, bài học về sự bình tĩnh trong mọi tình huống và tình yêu thương của gia đình, bạn bè chính là kỷ niệm vô giá cho tuổi 19 tuyệt đẹp của tớ. 

Làm gì khi bị trễ chuyến

  1. Thường chi phí phạt đổi vé đắt không kém gì mua vé mới, hoặc thời gian đợi chuyến sẽ rất lâu. Bù lại, nếu bạn không lên chuyến bay đó, bạn hoàn toàn có thể yêu cầu hoàn trả phí dịch vụ, thuế sân bay... đấy.
  2. Không bao giờ mua vé gần sát hạn visa, chẳng hạn như visa 15 ngày thì bạn chỉ nên ở khoảng 11 ngày rồi về, để đề phòng những trường hợp ngoài ý muốn như trên.
  3. Hạn chế mua vé trên các website bán vé trung gian đối với các chuyến bay xa, vì khi có vấn đề đổi vé họ không thể xử lý được. Tốt nhất bạn nên mua trực tiếp từ trang web của hãng bay.
  4. Luôn đi sớm trước giờ bay (có mặt ở sân bay trước giờ bay 3 tiếng cho chuyến bay nước ngoài và 2 tiếng cho chuyến trong nước). Tuyệt đối đừng nhầm boarding time (giờ lên máy bay) với departure time (giờ máy bay cất cánh)
  5. Luôn có những người tốt sẵn sàng giúp đỡ bạn, hãy bình tĩnh và hỏi thông tin từ nhiều nguồn khác nhau. Hệ thống của sân bay rất phức tạp nên một nhân viên không thể nào biết rõ hết được, thế nên với một câu hỏi, bạn hãy hỏi ít nhất 3 người trở lên.


 

TRINH ĐOÀN

(Bài đăng trên báo Hoa Học Trò)


Về người viết

Hoa Học Trò

Bài viết liên quan

Cô nàng teen bé nhỏ giữa "đại bản doanh Wonder Woman"

16/01/2019

Tin tớ đi, thế giới đã phẳng đến nỗi dù xuất thân bé nhỏ đến đâu, chúng ta luôn có một cơ hội để nhập hội với các “siêu anh hùng”.

Vượt qua nỗi sợ và giành học bổng 1,2 tỷ đồng

16/01/2019

Mặc dù “xí” được học bổng tiền tỷ, nhưng với tớ, đây không chỉ là việc mình trải qua được vòng đơn hay vòng phỏng vấn mà còn là cả một hành trình để buông bỏ mọi nỗi sợ hãi và học cách trưởng thành.

1 mùa hè... cộng thêm 6 tuổi!

16/01/2019

Mùa Hè vừa rồi, tớ đã có những trải nghiệm vàng ròng khi được trao cơ hội làm việc tại YouTube Fanfest cùng các nghệ sĩ cũng như nhà tổ chức quốc tế.