16/01/2019

Cô nàng teen bé nhỏ giữa "đại bản doanh Wonder Woman"

Ước mơ chạm mặt những “Wonder Woman”

Ngày mới sang Nhật, một người bạn gợi ý tớ tham gia hội nghị có tên là WIN. Đây là nơi những người phụ nữ thành đạt khắp thế giới quy tụ về, để truyền cảm hứng và chia sẻ kinh nghiệm với nhau.

Lúc đầu tớ còn khá ngần ngại vì để tham dự hội nghị đó, tớ phải đóng một khoản phí mà đổi ra tiền Việt không phải là nhỏ. Lúc ấy, tớ mới sang Nhật du học được một tháng, tiền mang theo chỉ có một ít để dằn túi. Thế nhưng, hội nghị đó thật sự là một cơ hội rất quý giá cho tớ vì hội nghị chỉ diễn ra duy nhất một lần trong năm, là nơi rất nhiều CEO, giám đốc và những nữ doanh nhân thành đạt từ khắp mọi nơi trên thế giới hội tụ. Suy nghĩ hồi lâu, tớ chợt nảy ra một ý tưởng…

Một lời đề nghị, tại sao không?

Tối hôm đó, vừa đi học về, tớ ngồi ngay vào máy tính mà quên cả ăn uống. Tớ bắt tay vào kế hoạch xin học bổng của chương trình! Tớ suy  nghĩ, để xin được suất tham dự chương trình, tớ phải chăm chút vào từng câu từng chữ trong đơn đăng ký và sau đó sẽ gửi một email đến ban tổ chức. Trong email, tớ bộc bạch hết con người của mình, tớ kể về hành trình sang Nhật và cơ duyên biết đến hội nghị WIN. Tớ kể về ước mơ trong tương lai và những gì sẽ làm tại Nhật Bản. Tớ thậm chí còn đề nghị một vị trí vonlunteer nếu họ cần để thay cho chi phí tham dự. Và rồi trong một khoảnh khắc, tớ ngỡ như mình đang trò chuyện với chính mình và cảm thấy thật thoải mái khi viết ra hết những kế hoạch ấy. Bức thư viết xong, tớ mỉm cười rồi nhấn nút “gửi”. Tối đó tớ ngủ rất ngon, vì tớ biết rằng dù kết quả có ra sao, dù họ có trả lời email hay là phớt lờ thì tớ cũng đã rất hãnh diện về bản thân và sự dũng cảm của mình. 

Ngày hôm sau, điều đầu tiên tớ làm sau khi ngủ dậy đó là kiểm tra hòm thư của  mình. Không có email hồi đáp… Tớ tự  nhủ, họ bận rộn như vậy, họ cần có thời gian để trả lời chứ. Sáng hôm sau nữa, tớ lại thức dậy hồi hộp nhìn hòm thư đang “loading” của mình và nín thở mong nhận được email mới. Đáp lại tớ vẫn là một hòm thư trống rỗng. Tớ mỉm cười tự nhủ: “Không sao, miễn là mình đã cố gắng hết sức”. Tối đó về, điện thoại tớ bỗng reo lên tiếng chuông báo email mới. Chính là WIN. Ban tổ chức đã đồng ý phá lệ tặng cho tớ suất học bổng đầu tiên của chương trình. Tớ được tham dự với tư cách là như một đại biểu đúng nghĩa. 

Ngày diễn ra hội nghị, tớ là người tham dự trẻ tuổi nhất, cũng là người duy nhất mang ba lô thay vì túi xách tay hàng hiệu như những vị CEO khác hehe! Tại hội nghị, tớ được gặp rất nhiều những người phụ nữ mạnh mẽ và tài giỏi, mỗi vị khách tham dự ngày hôm ấy là một câu chuyện đầy sắc màu về những người phụ nữ không đi theo những đường lối cũ, chấp nhận thử thách và hạnh phúc vì những gì mình đang làm. Họ xinh đẹp, tự tin và toả sáng.

Hôm diễn ra hội nghị, cô chủ tịch sáng lập của hội nghị - Kristin Engvig - đã gặp tớ và chúc mừng vì tớ được nhận suất học bổng “đặc biệt” của hội nghị. Thay vì nhận lời cảm ơn của tớ, cô lại nói cảm ơn tớ rất nhiều vì WIN có thể trở thành một mảnh ghép trong hành trình đầy hoài bão của tớ và cô không quên chúc tớ may mắn và thành công trên con đường dài sắp tới. 

Cuộc đời hào phóng

Kỷ niệm nhỏ bé này thật ra lại khiến tớ suy nghĩ rất nhiều. Ban tổ chức của chương trình, họ không hề biết tớ là ai, họ chưa từng gặp mặt tớ và họ cũng không hề yêu cầu tớ chứng minh bất kỳ một loại giấy tờ nào để cấp học bổng cho tớ cả. Họ chỉ đơn thuần là đọc bức thư của tớ, đọc đơn tham dự của tớ, tin tớ, và cấp học bổng cho tớ. 

Kỷ niệm nhỏ này làm tớ nhớ đến cuốn sách Nhà giả kim của Paulo Coelho với nhân vật Santiago cùng hành trình tìm kiếm kho báu của cuộc đời mình. Cậu luôn suy nghĩ về một thứ ngôn ngữ chung của nhân loại và ở cuối hành trình, cậu nhận ra rằng, đam mê và ước mơ chính là ngôn ngữ mà cả nhân loại đều hiểu. Chỉ cần chúng ta dùng ngôn ngữ đó để giao tiếp, mọi rào cản sẽ bị xoá nhoà, mọi khó khăn cũng sẽ chỉ là thử thách.

Tớ mong rằng câu chuyện nhỏ và kỷ niệm dễ thương này trong những tháng đầu tiên ở Nhật của tớ sẽ tiếp tục truyền động lực cho những bạn vẫn còn đang ngần ngại với ước mơ của mình. Hãy chủ động nắm bắt chúng, cứ đam mê, cứ ước mơ, cứ hoài bão và đừng ngần ngại hành động vì đam mê đó, cả vũ trụ sẽ hợp lực lại để giúp bạn! Cuộc đời rất hào phóng với người nào chịu theo đuổi vận mệnh của mình.

TRINH ĐOÀN

 (Bài đăng trên báo Hoa Học Trò)


Về người viết

Hoa Học Trò

Bài viết liên quan

36 giờ lỡ chuyến ở sân bay Moroco

16/01/2019

21/7/2016 là ngày đánh dấu sự kiện quan trọng trong cuộc đời tớ: Lần đầu tiên đặt chân ra nước ngoài và lại là một đất nước xa lắc ở tận châu Phi - Morocco. Đó thật sự là một trải nghiệm nhớ đời về lần đầu đi máy bay ra nước ngoài và cũng là lần đầu tiên lỡ chuyến bay, kẹt lại ở một nơi xa lạ mà visa chỉ hôm sau là hết hạn...

Vượt qua nỗi sợ và giành học bổng 1,2 tỷ đồng

16/01/2019

Mặc dù “xí” được học bổng tiền tỷ, nhưng với tớ, đây không chỉ là việc mình trải qua được vòng đơn hay vòng phỏng vấn mà còn là cả một hành trình để buông bỏ mọi nỗi sợ hãi và học cách trưởng thành.

1 mùa hè... cộng thêm 6 tuổi!

16/01/2019

Mùa Hè vừa rồi, tớ đã có những trải nghiệm vàng ròng khi được trao cơ hội làm việc tại YouTube Fanfest cùng các nghệ sĩ cũng như nhà tổ chức quốc tế.